Friday, September 16, 2011

Người máy

                     Người máy
A-Nhu cầu phát triển người máy:
1-Sự hình thành người máy:
Người máy được hình thành bằng những vật liệu vô tri kết thành như các thanh sắt, chất dẻo plastic, các con đinh, con ốc, các dây diện bằng kim loại và các con chip điện tử kết hợp hình thành và nhờ bộ óc sáng tạo của con người điều khiển cho người máy hoạt động qua các phản ứng điện từ để tạo các thao tác đúng theo sự điều khiển của người thật. Vì vậy mà các người máy hoạt động hoàn toàn theo quán tính vô tri vô giác.
2- Công dụng của người máy
Chiều hôm qua, trong số quá sinh nhật, đứa cháu ngoại tôi thích thú với con búp bê robot được điều khiển từ xa bằng một cái remote. Nhìn con bé robot đi tới đi lui, tay đưa lên đưa xuống, cái đầu lắc qua lắc lại. Đứa cháu tôi quay lại nói với tôi một cách thích thú:
- Ông ngoại xem kìa, con robot đang đi đến ông ngoại đó, nó muốn ông ngoại chơi với nó. Ông ngoại có muốn chơi với nó hay không?...
Nhìn nét mặt đưa cháu ngoại tôi hiểu rằng nó rất thích cái món đồ chơi robot người máy nầy. 

Friday, August 19, 2011

Mua chuộc

                               Mua chuộc

A- Nhìn người Tàu ở tuổi học trò:
Khi còn bé, tôi sống tại thị xã Phú Cường thuộc tỉnh Bình Dương. Nhà tôi ở trên đường Trưng Vương, một con đường đua tới chợ. Trước nhà tôi là một trường học của người Tàu. Ba tôi có một dãy phố cho mướn. Người mướn phố hầu hết là người Tàu chỉ có một vài người Việt. Bên cạnh trường Tàu có một nhà làm bánh mì cũng do người Tàu làm chủ. Hầu hết người Tàu sống tại Bình Dương đều sống bằng nghề thương mãi từ buôn bán nhỏ như bán xe mì gõ, tiệm hủ tiếu và cà phê, làm bánh mì, bán bánh tiêu, bánh bò. Tại gần nhà tôi có hai vợ chồng Tàu với 4 đứa con còn nhỏ nhà làm bánh bông lan, bánh bò trong một cái chái nhà rất nhỏ. Khu nhà nầy chuột cống rất nhiều, nếu nhìn thấy thì chắc không dám ăn. Tuy nhiên họ làm ăn rất phát đạt, hai vợ chồng ra mướn căn phố của ba tôi. Ngay sau khi ba tôi vì hoàn cảnh bán dãy phố, họ đã hủy bỏ hoàn toàn căn phố củ và xây lên một căn phố với năm tầng lầu thật là đẹp. Họ sang lại một cái nhà hàng Nam Bắc Hiệp và trở nên chủ cái nhà hàng tương đối khá nhất lúc bấy giờ tại thị xã thủ Dầu Một. Một thằng bạn Tàu khác tên là Tiều, khi còn nhỏ anh ta bán một gánh sữa đậu nành và bán trước nhà tôi cho học sinh, học tại trường Tàu. Nhiều khi mê chơi basket tại trường học, anh Tiều nầy nhờ tôi ngồi bán sữa đậu nành dùm và coi dùm gánh sữa cho anh ta.
Thời gian trôi đi nhanh, sau năm 75 tôi vào tù và sau nầy sang định cư tại Mỹ vào tháng 8 năm 1991 theo diện HO. Năm 2005, tôi có dịp về thăm quê hương, anh Tiều nầy trở thành một đại gia tại Bình Dương nhờ thu mua nông sản hạt tiêu, hột điều. Anh làm ăn phát đạt nên mua nhiều bất động sản và mở một cái quán nhậu rất đông khách. Dù giàu có nhưng anh ăn mặt cũng rất bình thường…

Wednesday, June 8, 2011

Hơi thở vào đời

Hơi thở vào đời
Tôi đã có lần nhìn thấy qua truyền hình, một cơn đau đẻ của một người mẹ trước khi đứa bé chào đời. Cơn đau đẻ quả thật là kinh khủng đối với tôi khi tôi nhìn thấy người mẹ cố nghiến răng, mồ hôi toát ra, mặt mày nhăn nhó, rặn từng hồi theo lời khuyên của người làm công tác đở đẻ. Thật là đáng thương người phụ nữ lúc lâm bồn! Cơn đau quặng thắt từng cơn, tôi hiểu rằng bà ấy rất là khổ sở trong khi đôi chân dạng ra để chờ em bé ra đời.
Là đàn ông với các con nay đã trưởng thành, tôi mới hiểu rằng mẹ tôi, vợ tôi đã phải trải qua bao thời gian mang nặng đẽ đau như vậy. Tôi hiểu rằng ngày xưa khi má tôi sanh một lúc hơn 10 đứa con, khi mà thời bấy giờ các phương tiện, kỷ thuật, trình độ y khoa vẫn còn nhiều hạn chế không như bây giờ. Vì vậy mà rất nhiều trường hợp sanh khó, rất nguy hiểm đến sanh mạng của mẹ và con.
Một điều mà tôi nhận ra rằng, cái hơi thở của con người khi bắt đầu chào đời hay đúng hơn khi một thai nhi mới biết thở khi còn trong bụng mẹ. Cái hơi thở của con người đối với tôi là quý hơn tất cả mọi thứ trên đời. Thât vậy điều dễ hiểu là chúng ta có thể thiếu tất cả mọi thứ trên đời nhưng cái mà chúng ta không thể thiếu dù trong giây phút, đó là hơi thở. Nếu chúng ta sờ tay lên bụng, ngay trên lỗ rún chúng ta cảm nhận vùng bụng nơi đây phập phòng theo nhịp thở không ngừng của chúng ta, nếu chúng ta thử ngưng thở trong vòng một phút chúng ta không bao giờ chịu đựng được. Nhất là khi chúng ta vào phòng phải tạm nín thở để chụp X ray, chúng ta không thể nào ngưng thở lâu được. Những người bị bệnh suyển, hơi thở không đầy đũ, những bệnh nhân mất khả năng thở bình thường phải tiếp bằng máy cung cấp oxy mới có thể sống sót được trong việc điều trị..v..v..
Vì vậy mà tôi không ngạc nhiên khi khi nâng em bé trên tay sau khi em bé vừa lọt lòng mẹ, ngay lập tức người y sĩ phụ khoa làm ngay cái việc thông hai lỗ mũi cho em bé để em bé có hơi thở đều đặn bình thường…
Từ khi một đứa bé lớn lên, bắt đầu hơi thở đầu đời, dưới sự chăm sóc, đùm bộc của cha mẹ cùng các anh chị em trong một mái ấm, với tình thương yêu ruột thịt của gia đình.
Trong cái gia đình ấy, hơi thở bắt đầu cho cuộc sống của từng anh chị em, có lẻ nó bắt đầu từ hơi thở thương yêu của mẹ khi còn nằm trong bào thai và tình thương của cha qua sự di truyền trong huyết thống của đám con cùng một họ.

Wednesday, March 16, 2011

Cụ Trần Văn Hương trước Nguy Cơ Mất Nước

Cụ Trần Văn Hưong trước Nguy Cơ Mất Nước


          Là một quân nhân, vào những ngày cuối cùng của miền Nam, tôi được cái may mắn gần gũi với Cụ Hương, nhất là những lúc dầu sôi lửa bỏng khi thủ đô Saigon đang bị cộng quân vây hãm, trong những ngày cuối cùng của tháng tư năm 1075. Tình hình thật cấp bách sau khi Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu từ chức vào ngày 21-4-75 và bàn giao chức vụ Tổng Thống cho cụ Trần Văn Hương theo hiến pháp. Ông đã nhận lấy chức vụ tối cao để lảnh đạo đất nước trong hoàn cảnh thật khó khăn. Một mặt, dưới áp lực nặng nề từ người bạn đồng minh Hoa Kỳ muốn sớm rút chân ra khỏi Việt Nam, mặt khác, về phía địch, cộng sản Bắc Việt biết rõ sự suy yếu hoàn toàn của chánh quyền miền Nam bị Mỹ bỏ rơi, nên càng gia tăng áp lực, đưa quân uy hiếp thủ đô Saigon. Thêm vào đó,  thành phần thân cộng có mặt trong guồng máy miền Nam cũng luôn tạo áp lực để đòi hỏi lật đổ chánh quyền miền Nam và thay thế bằng một chánh quyền do cộng sản kiểm soát. 
 Bảy ngày sau khi bàn giao với tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, Cụ Trần Văn Hương phải chấp nhận bàn giao cho tướng Dương Văn Mình theo diễn tiến như sau :
-Ngày 21-4-75 Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu từ chức, Cụ Trần Văn Hương nhận lãnh chức vụ Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa.
-Ngày 26-4-75 Đại Sứ Martin yết kiến và thông báo cho Cụ Hương về áp lực của cộng sản Bắc Việt và khả năng của cộng quân tấn công vào Saigon.
-Ngày 27-4-75 Quốc Hội VNCH họp và biểu quyết việc trao quyền lại cho Tướng Dương Văn Minh.
- Ngày 28-4-75 vào lúc 5:00 chiều, Cụ Trần Văn Hương trao quyền lại cho Tướng Dương Văn Minh theo quyết định của quốc hội.
Trong bài diễn văn Tổng Thống Trần Văn Hương đọc trước quốc hội ngày 26-4-75, chúng ta thấy rõ ràng Cụ không thoát khỏi áp lực quá mạnh của người bạn đồng minh Hoa Kỳ, và của cộng sản Bắc Việt mà Tướng Dương Văn Minh được xắp xếp như là một con cờ chính trị để làm nhiệm vụ xóa bỏ chính quyền Việt Nam Cộng Hòa. Chúng ta hãy nhớ lại những gì Cụ Hương đã phát biểu có tính cách lịch sử trong bài diễn văn tại Quốc Hội dưới sự hiện diện đầy đủ dân biểu và thượng nghị sĩ. Cụ Hương đã cho biết rằng Cụ chỉ muốn chỉ định Đại Tướng Dương Văn Minh trong vai trò thủ tướng, nhưng Tướng Dương Văn Minh vẫn khăng khăng đòi Cụ Hương phải trao quyền Tổng Thống để cho Tướng Dương Văn Minh để ông thương thuyết với đối phương. Cụ Trần Văn Hương đã yêu cầu Tướng Dương Văn Minh chấp nhận vai trò Thủ Tướng để đứng ra thương thuyết với phía bên kia.
Nhưng Đại Tướng Dương Văn Minh vẫn nhất quyết đòi chức vụ Tổng Thống chứ không nhận vai trò Thủ Tướng. Đại Tướng Minh nói:
-“ Thầy đã hy sinh đến nước nầy, nay xin thầy  hy sinh một lần nữa để trao trọn quyền cho tôi.”
Trước áp lực từ mọi phía, Cụ Hương vẫn cố giữ chủ quyền của một chính thể miền Nam, theo hiến pháp của nền Đệ Nhị Cộng Hòa. Cụ Hương phát biểu như sau:

Saturday, February 26, 2011

Thế giới tâm linh

Thế giới tâm linh .
Trong các tôn giáo, nhất là hai tôn giáo chính của người Việt Nam là Phật  giáo và Thiên Chúa giáo, khi một con người thở hơi cuối cùng để hồn lìa khỏi xác, các vị tu sỉ của Phật giáo cũng như Công  giáo đều làm những lể nghi dể cầu nguyện cho người chết sớm về nước Chúa hay về cỏi niết bàn …
Trong niềm tin tôn giáo, người ta tin rằng con người chết đi không phải là chấm dứt cuộc sống một cách vĩnh viễn mà là  người chết sẽ còn tiếp nối một cuộc sống ở một thế giới khác, một cuộc sống mới tốt hay xấu tùy vào thời gian của con người sống trên cỏi đời, con người ấy sống như thế nào .
Thật vậy, đạo Phật củng như đạo Thiên chúa đều khuyên dạy con người nên sống cho ngay thẳng, thật thà, làm điều thiện chớ làm điều gian ác, dối trá hại người. Bởi vì những hậu quả của những việc làm trên, con người sẽ bị trả không những ở kiếp kế tiếp mà có thể con người sẽ phải trả ngay kiếp mình đang sống. Tôn giáo thường giải thích những hậu quả mà con người phải gánh chịu ở những việc mình làm qua luật nhân quả, nghỉa là nếu chúng ta làm những việc tốt, chúng ta sẽ có một cuộc sống tốt, bằng ngược lại chúng ta sẽ gặp phải một cuộc sống không tốt sau nầy ở một thế giới khác kế tiếp sau khi chúng ta qua đời …
 Vậy sau khi chúng ta tắt thở qua đời  mà chúng ta gọi rằng hồn lìa khỏi xác, chúng ta thật sự có đi đến một thế giới khác hay không, hay rằng chết tức là hết, không còn gì. Một vài nhà làm phim đã làm nhiều phim nói đến thế giới sau cỏi chết mà chúng ta gọi nôm na là một thế giới tâm linh, ở đó con người sau khi chết có thể rơi vào hai hoàn cãnh khác nhau, một bên là những người mà trên dương gian làm đều tốt, làm đều lành, có nhiều ân đức trong cuộc sống thì sẽ được hưởng một thế giới bình an, thanh nhàn, thanh thãn.Trái lại, với những người mà tâm địa xấu xa, làm điều gian ác thì sẽ phải rơi vào một hoàn cảnh địa ngục tối tâm, bị phán xử những việc gian ác  mà con  người ấy đã làm trên dương thế …Vậy thời sau khi chúng ta qua đời, chúng ta lại sống vào một thế giới vô hình nào khác mà những người trần thề chúng ta không thể nào thấy được. Tuy nhiên, nhiều người trong chúng ta tin là có thật và tin tưởng rằng trong cái thế giới ấy con người được hưởng cuộc sống tốt hay xấu là do chúng ta có biết tu tâm, dưỡng tánh trên cỏi  đời nầy hay không.

Con heo đóm trắng

Con heo đốm trắng
Hôm nay khác hơn mọi ngày, ông Xì rất ngạc nhiên khi thấy bà Ngò thức dậy rất sớm hơn mọi khi. Bà đang tập dưỡng sinh dưới gốc cây bưởi, tay chân đang nhẹ nhàng đưa lên đưa xuống theo tiếng nhạc. Đây là một điệu nhạc hướng dẩn tập dưỡng sinh mà khi bà có dịp du lịch sang Mỹ thăm thằng Đỉnh, thằng con trai duy nhất của bà mua cho. Từ ngày có cái máy radio kết hợp với CD tâp dưởng sinh, thằng Đỉnh khuyên bà nên tập thể dục để tránh những bệnh của tuổi già, bà thường tập chuyên cần hàng ngày kể từ sau ngày qua Mỹ thăm thằng con trở về. Ông Xì thấy bà Ngò có vẻ yêu đời hơn và thân mình bà thon gọn hơn lúc trước rất nhiều. Ông nhìn bà mà vui lây trong lòng và ngày hôm nay ông còn vui hơn vì một lát nữa ông sẽ cùng bà Ngò đi Saigon để đón thằng Đỉnh từ bên Mỹ trở về thăm bà. Nghỉ như vậy ông lại nhớ thằng Đủng con ông, ông nghỉ trong lòng:
-Phải chi hôm nay thằng Đủng, nó cùng về thì thật là hay biết mấy.
Rồi ông còn nhớ khi ông qua Mỹ thăm thằng Đủng, có lần nó nói với ông:
-Con sẽ về thăm ba bất ngờ, con sẽ không báo trước với ba đâu, nói trước rồi ba lo, ba không ngủ được, rồi ba lại mắc công lo lắng mọi chuyện cho con.
Ông rầy nó:
-         Con về thì con nói cho ba mừng, chớ ba có lo gì đâu?
Thằng Đủng nói:
-         Này nhé, ba lo mướn xe, ba lo đồ ăn, ngủ không được, rồi sáng dậy sớm đi đón con. Ba bây giờ lớn tuổi rồi, sức khỏe lại yếu hơn xưa. Con không muốn ba lo nhiều.

Cục xương chó gậm

                  Cục xương chó gậm .
Khi còn bé, tôi sinh ra từ một gia đình trung lưu, ba má tôi là một người dân bình thường như bao nhiêu người dân khác tại Bình Dương thuộc thị xả Phú Cường, mẹ tôi chẳng may mất sớm khi tôi mới vừa lên ba tuổi. Khi lớn lên, dù không có mẹ , ba tôi có người vợ kế, người kế mẫu là một người miền Bắc dân Hà Nội, tuy nhiên bà ấy rất hiền và không bao giờ làm buồn lòng đám con rất đông của chồng. Bà châm sóc ba tôi rất chu đáo ở tuổi già của người, cho nên càng khôn lớn tôi càng thương người kế mẩu như mẹ ruột của mình. Ở tuổi ấu thơ, mặc dù sống trong một gia đình có người giúp việc, nhưng ba tôi không vì thế mà làm cho tôi ỷ lại vào gia đình. Ba tôi dạy cho tôi một ý chí tự lực cánh sinh và không nề hà bất cứ công việc nặng nhẹ nào. Tôi cũng làm mọi việc trong nhà, không từ một công việc gì. Nhà tôi có nuôi một chuồng heo, một chuồng gà vịt, vì phía sau nhà tôi là con rạch Thầy Năng rất tiện cho việc làm vệ sinh. Công tác hàng ngày, ngoài giờ đi học và học bài vở. Khi việc học đã xong, tôi chuẩn bị thức ăn cho heo và gà vịt. Tôi phải xắc chuối bằng một con dao cáng dài, lưởi của dao cũng rất dài và khá bén. Thu gôm các khạp đựng thức ăn phế thải, trộn với chuối và cám và nấu lại để nguội sau đó chia cho heo, gà và vịt ăn. Không biết sao, tôi lại thấy niềm vui trong công việc nầy khi nhìn những con vật chen nhau ăn và tôi hầu như theo dỏi từng con một. Mổi lần lứa heo lớn đủ cân lượng, ba tôi kêu người tới bán, tôi cảm thấy buồn làm sao.Tôi nhớ cơm heo là tất cả những gì phế thãi từ nhà bếp, thường thường những thức ăn dư thừa gôm lại từ nhiều gia đình. Phía bên kia sông sau nhà ba tôi là một trại cưa của Ông Quãng Xương và bên trái là một khoảng trống gần cầu sắt. Nơi đây gọi là bãi tấm ngựa, vì hầu như xe ngựa thường vào buổi chiều tập trung về đây thả ngựa cho ăn cỏ và dắt ngựa xuống sông tắm vì có một cái bải lài lài, thoai thoãi và có nhiều sỏi đá. Thỉnh thoảng có môt vài người Hoa đi thu gôm da bò, da trâu, họ mang số da nầy đến đây và lóc phần thịt dư còn dính lại nơi da và liêng xuống sông. Tôi thường lội qua sông và xin số thịt thừa đó về nấu với nồi cháo heo, hoặc nếu số thịt thừa đó nhiều quá, tôi đem bỏ vào các đìa cá để dụ cá trê vào các đìa mà tôi làm dưới con rạch Thầy Năng này. Giống cá trê nầy rất thích ăn thịt thừa nầy. Mổi lần làm như vậy, khi tát đìa tôi thường bắt rất nhiều cá trê.Tuổi trẻ sống gần con rạch Thầy Năng, tôi có rất nhiều thú vui như bắt và câu cá, tắm sông với đám bạn quanh vùng, chèo xuồng dọc theo con bờ rạch bắn chim thật là vui và nhiều kỷ niệm …