Saturday, February 26, 2011

Miếng thịt chuột

                 Miếng thịt chuột .
Thời thơ ấu,tôi sống ở Bình Dương, thị xả Phú Cường ( Thủ Dầu Một), chung quanh nhà tôi có rất nhiều thành phần dân cư sống lẩn lộn trong một khu phố mà người Hoa cũng khá đông . Người Hoa họ sống chủ yếu về nghề buôn bán, nếu không chế biến thức ăn thì cũng mua bán thu gôm các loại nông sản như đậu phọng, hồ tiêu, hạt điều ..v..v..và bán lại cho người bán lẻ để kiếm lời hoặc cung cấp cho các công ty xuất cảng ra nước ngoài . Ba tôi lúc sanh thời, làm ăn phát đạt có xây một dãy phố kế tiếp mảnh đất nhà, đa số người Hoa thuê mướn khu phố ấy . Họ cũng sống bằng nghề buôn bán là chính yếu, nhớ vậy mà khi về già ba tôi sống nhờ vào huê lợi do lợi nhuận từ dãy phố nầy .
Khi còn bé thơ, nhờ sống gần một khu phố đông người Hoa, nhất là đối diện nhà ba tôi là một trường Tàu, nên thường là buổi chiều tôi hay qua trường nầy chơi bóng rổ với một số đông học sinh người Hoa cùng lứa tuổi với tôi .
Khu vực xung quanh nhà ba tôi đa số là dân lao động người Hoa mà buôn bán là nghề sanh nhai chính của họ, nào là tiệm tương, tiệm dấm, tiệm làm bánh bò, bánh tiêu, làm hủ tiếu ..v..v.. . Ngoài ra còn thấy xe mì, xe lẻn kẻn, gánh bò viên, sửa đậu nành đủ thứ . Đặc điểm của người Hoa là họ sống rất đơn giản, ăn bận lè phè, họ không se sua bề ngoài như người Việt của mình . Họ sống bung thùa ngay cả không bao giờ để ý đến vệ sinh chuột bọ . Tôi đã vào môt tiệm làm bánh bò, bánh tiêu và bánh bông lan gần nhà, ban ngày chuột chạy khắp nơi, trông rất đáng sợ, thế mà họ vẫn tỉnh bơ coi như là chuyện bình thường . Hằng ngày bánh vẫn bán hết sạch . Vì vậy, khu vực quanh nhà tôi chuột sinh sản rất nhiều khó mà tiêu diệt hết được dù rằng người Hoa họ rất thích nuôi mèo .

Miếng mở luộc

Người chị em ta Do Thái

Người chị em ta Do Thái.
Trước cái họa lớn cho đất nước, nhất là Trung Quốc đang âm mưu dùng đám thái thú Hà Nội để đồng hoa nước ta thành một tỉnh của Tàu, tôi nhìn thấy cộng đồng người Việt lại cứ tranh luận về những khuyết điểm của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, trong đó có gia đình võ bị, một tập thể tưởng chừng đoàn kết nhứt. Trong sự bất hòa đó kẻ binh người chống. Mà thật ra bây giờ, binh hay chống, hay vạch ra những khuyết điểm củ rồi chưởi bới nhau cũng chỉ để anh em ta nghe mà không đem lại một kết quả gì hửu ích. Điều nầy càng làm cho khối cộng đồng người Việt càng ngày càng chia rẽ nhau hơn…  Nhìn về khối cộng đồng người Do Thái, họ bị mất cả quê hương, họ không còn một tổ quốc trên bản đồ, thế mà ngày nay, họ chẳng những là một đồng minh khắng khít với Huê Kỳ, họ còn có thể khuynh đảo chánh sách đối ngoại của Mỹ có lợi cho họ tại Trung Đông. Các bạn còn nhớ không, Việt Nam Công Hòa là một nạn nhân của chành sách của đám Do Thái, mà tên Kissinger là chủ chốt. Tôi nhớ lại khi còn đi học tại Kentucky năm 68, môt anh bạn đi tìm một chị em ta, anh ta gặp một nàng Do Thái mỹ miều, anh ta kể lại cho tôi nghe như sau:

Friday, February 25, 2011

Cây nhà lá vườn

Cây nhà lá vườn
Buổi sáng tinh sương vừa bước ra sau nhà với tách cà phê còn đang bốc khói, như thường lệ tôi nhìn những con chim quen thuộc đang chuyền từ nhánh cây nầy qua nhánh cây kia với những tiếng hót líu lo chào mừng một ngày mới. Đặt tách cà phê xuống bàn, tôi bắt đầu một ngày làm việc của một người già hưu trí. Mổi buổi sáng trong ngày, vận động thể dục dưỡng sinh với những động tác nhẹ nhàng của chân tay và đi bộ vòng quamh sân vườn trên 30 phút. Xong những thao tác làm nóng cơ thể, tôi bắt đầu công việc châm bón, tưới tắm cho cây trồng thêm tưoi tốt. Thời gian thường kéo dài trung bình hai tiếng mổi ngày dành cho miếng vườn. Đôi lúc thời gian kéo dài hơn vì có những thay đổi bất chợt cho nhu cầu trồng trọt.
Ngày hôm nay là ngày 26 tết, hai vợ chồng quyết định hái bưởi để làm quà cho bạn bè và người thân. Một cây bưởi rất say trái sau vườn mà hai vợ chồng thường theo dỏi từ khi nó cho hoa và kết trái…Tôi và vợ tôi phụ nhau cắt từng trái bưởi trên cây, xếp chúng trên bàn để mang đi biếu bạn bè và người thân cũng như để chưng trên bàn thờ cúng tết. Lòng chúng tôi cảm thấy một niềm vui vô hạn khi nhìn những trái bưởi màu vàng ánh tỏa mùi thơm rất dể chịu
Trong một khoảnh khắc nào đó, khi dạo quanh sân vườn, nhìn từ mầm non mới lú ra, hoặc một bông hoa vừa mới nở trong lòng hai vợ chồng già cảm thấy một niềm vui khôn tả.
Tính từ ngày gieo cái hột bưởi, hột quýt cho đến ngày hái trái thời gian nhanh lắm cũng gần 7 năm. Ở một đất nước với trình độ khoa học kỷ thuật cao như Mỹ, trồng một cây ăn trái bằng hột thật là quá lổi thời nếu tính về kinh tế, vì như vậy thật là rất chậm để cho ra trái. Ngày nay với kỷ thuật về nông nghiệp tiên tiến, người ta trồng cây ăn trái bằng cách chiết nhánh, và có thể ghép nhiều loại cây với nhau và chỉ cần mua các cây trồng sẳn tại các nursery và trồng năm trước và năm sau thì có thể cho trái. Vì vậy mà thời gian cây cho trái rất nhanh, không phải chờ đợi một khoảng thời gian lâu dài như những cây ăn trái sau vườn nhà tôi.
Từ ngày chân ướt, chân ráo đặt chân đến Sandiego theo chương trình HO, tất cả gia đình bắt đầu cuộc sống mới với đôi bàn tay trắng đầy xa lạ và bở ngở, tiếng Anh thì non nớt, giao tiếp thì không rành, phưong tiện thì không có, mọi thứ cho nhu cầu cuộc sống thật muôn vàng khó khăn
Ngày nay, trải qua một đoạn đường dài hơn hai mươi năm định cư tại Sandiego hàng ngày hai vợ chồng già vui thú điền viên quanh mảnh vườn với nhiều cây trái, hoa quả xanh tươi. Chúng tôi thật không tưởng tượng nổi, chúng tôi thật sự có một cuộc sống thanh nhàn như hôm nay.
Thật vậy, quay lại đoạn đường trong quá khứ với bao biến đổi thăng trầm theo vận nước. Lắm lúc hầu như tôi muốn ngả gục như bao triệu người dân bất hạnh của đất nước tôi, Từ những cảnh chiến tranh, huynh đệ tương tàn bởi một chủ nghỉa ngoại lai, bôm đạn cày nát quê hương.
Hai vợ chồng tôi và đám con thơ cuối cùng phải rời bỏ quê nhà với đôi bàn tay trắng để làm lại cuộc đời. Cái mơ ước bình thường, khi còn ở quê nhà của hai vợ chồng chúng tôi là khi về già mình sẽ có một mái nhà với một mảnh vườn cây trái, hầu như không còn trong tầm tay.
Nhiều khi nhìn lại quê nhà, trong thân phận kẻ ly hương với đôi bàn tay trắng, nhớ quê hưong tha thiết với bao người thân yêu và bạn bè. Nhớ từ con đường làng quê, nhớ từ dòng sông, lủy tre, bóng mát trong vườn cây ăn trái ngày nào. Nhớ nhiều và nhớ lắm một quê hưong đã mất, một mảnh vườn quê không còn! đây mọi cái đều xa lạ, thế mà mình nhận nơi đây làm quê hương thứ hai của mình!
Gia đình của tôi cũng như hầu hết các gia đình cùng hoàn cảnh tỵ nạn, mọi người đều mất quê hương và nhà cửa tại quê nhà, tất cả đều cùng một tâm trạng như nhau!
Thân phận của kẻ tha phương cầu thực với đôi vai nặng trĩu trong cuộc sống mới để làm lại từ đầu, không cho phép mình ngả lòng trước mọi khó khăn. Phải xăng tay áo mà tiến lên, phải quên đi quá khứ vinh quang ngày nào. Phải dấn thân vào mọi công việc để vương lên trong cuộc sống.
Nhờ ơn người dân và chánh phủ ở nước định cư, với tấm long hào hiệp nhân đạo, nhờ tình người rộng mở ở vùng đất mới. Cái không khí tự do, sự đối xử công bằng đã làm cho mầm sống con người càng ngày càng phát triển. Gia đình chúng tôi cũng như bao gia đình khác, cùng chủng tộc hay khác chủng tộc, khắp nơi trên thế giới cùng hội nhập vào vùng đất nầy như để được hồi sinh, chúng tôi như những hột giống được  gieo trồng trong một môi trường đầy đủ phẩm chất tình người, gia đình tôi cũng như bao gia đình khác đã tìm thấy được niềm tin và sự hy vọng hướng về tương lai và cùng nhận vùng đất nầy như chính quê hưong thứ hai của mình.
Hạt giống của cây bưởi ngày hôm nay chính là hạt giống hy vọng mà ngày nào tôi gieo xuống chậu nhỏ, sang chậu lớn hơn. Tôi rê cái chậu nầy đi khắp nơi, ở hết nhà thuê nầy đến nhà thuê khác, làm hết công việc nầy đến công việc khác. Các con của chúng tôi cũng vậy, chúng vừa học vừa làm. Chúng vững tâm trong việc học, chúng vững tâm trong việc làm. Ở đây  mọi người đều có điều kiện vương lên trong việc học, kiến thức được phát triển mà môi trường giáo dục là nơi  nhân hạt giống nhân tài. Chính nơi đây các con tôi được thành đạt một điều mà tôi không làm được từ chính quê hương của mình. Cây bưởi say trái ngày hôm nay chính là cái hạt giống hy vọng mà tôi gieo ngày xưa. Khi gieo hạt bưởi, hạt quýt ngày đó năm xưa, tôi hiểu rằng tôi phải thật kiên nhẫn, phải thật bền lòng để tôi có lại những gì tôi đã mất trên quê hương của tôi. Những trái bưởi, màu vàng tươi tốt ngày hôm nay, nhìn  cây say quằng trái, tôi thầm cám ơn Ơn Trên giúp tôi có đũ nghị lực và sức khỏe để cho tôi và gia đình tôi được hưởng ân phước ngày hôm nay trên quê hương thứ hai nầy.
 Khi nhìn về quê hương của mình tôi vẫn hằng cầu nguyện cho quê hương của tôi sớm được thay đổi, cho người dân được sống trong an lành, hạnh phúc, cho lòng hận thù không còn, cho đất đai, hải đảo và vùng biển không bị mất dần bởi ngoại bang . Cho tình thương thực sự phát triển trên vùng đất hoàn toàn tự do và trong lòng mọi người.
Lão làm vườn

Friday, November 26, 2010

Ngày lễ Tạ Ơn của nước Mỹ

                                 Ngày lễ tạ ơn của nước Mỹ.
Tối đêm qua, một giấc mơ rất đẹp đối với tôi khi nghỉ đến thời ấu thơ của mình. Tôi thấy người vú Năm của tôi đi chợ về, lúc bấy giờ tôi là đứa bé lên năm, tôi hay mè nheo với Vú mổi khi Vú xách giỏ đi chợ. Tôi hay dặn Vú nhớ mua cái nầy cái nọ cho tôi, và mổi lần Vú đi chợ về là y như rằng tôi có quà do Vú mua cho, không gói đậu phọng nấu, thì cũng gói bánh lỗ tai heo..v..v..Nhiều khi đi chợ về Vú đưa cho tôi, tôi ăn liền thì bị Vú rầy và bảo:

-Cái thằng ham ăn! Tại sao không biết cám ơn Vú. Ai cho gì nên nhớ cám ơn nghe chưa!

Lắm khi Vú quên mua, về tay không, tôi không có gì để ăn. Tôi buồn và rưng rưng nước mắt Vú cười và nói:

-Con trai không được khóc như con gái xấu lắm, con trai phải mạnh dạn, cứng rắn hơn con gái, để lát nữa Vú mua cho.

Tôi mất mẹ khi lên ba tuổi, nên Vú là người thương tôi như mẹ và lo lắng cho tôi suốt từ thuở ấu thơ cho đến tuổi trưởng thành.

Thursday, November 4, 2010

Miếng mở luộc

Miếng mỡ luộc .
Sáng hôm nay, vừa rửa chiếc xe xong thì vợ chồng một người bạn thân đến nhà chơi, chúng tôi dẩn bạn ra vườn cây phía sau nhà để nhìn một số hoa thanh long đang nở rộ. Nhìn những nụ hoa màu trắng toát nở ra với biết bao là ong mật đang tranh nhau hút nhụy hoa. Hôm nay sao nhiều ong, loại ong mật không biết từ đâu bay đến nhiều hơn mọi năm. Một trong số người bạn già, dân qua Mỹ định cư theo diện tỵ nạn chợt nhìn tôi và nói:
-Ê Trực, tao nhìn đám ong nầy sao mà tao nhớ mầy một thời ở trại 6 thuộc liên trại 3 lúc ở Hoàng Liên Sơn quá .
Tôi ngạc nhiên quay lại hỏi:
-Thế bạn nhớ gì ?
Anh bạn nhắc lại:
-Nhớ một miếng tổ ong mật mầy tìm ở đâu mang về một lon guygoz đầy, lúc đó anh em mình ăn sao ngon quá. Bây giờ ăn mọi món bánh ngọt nào không bao giờ bằng cái ngọt của miếng ổ ong mật ngoài Hoàng Liêng Sơn hồi đó.
Nhắc đến kỷ niệm nầy làm tôi nhớ cái đồi ba dốc, nơi mà tôi hàng ngày trèo lên chiếc đồi đó để chặt cây, lấy giang và nứa về cất trại trong thời gian mới chuyển đến trại nầy. Chính nơi đây tôi đã ăn một số ổ ong mật, có lần vì cố gắng lấy cho được cái ổ ông mà súy rớt tòm xuống một cái hố sâu. Hồi đó, những người tù như chúng tôi lúc nào cũng trong tình trạng đói khát, thèm mở và thèm đường, hai chất ngọt và chất mở lúc nào cũng rất thèm trong cổ họng.

Xe xích lô đạp

              Chiếc xích lô đạp.
Tôi đang lang thang dạo quanh vườn của một người khóa đàn em, anh Vũ Công Dân  trong buổi họp mặt của hội cựu sinh viên thuộc  trường võ bị quốc gia Việt Nam. Môt mảnh vườn khá rộng với nhiều cây trái xanh tươi và các loại hoa màu trong nước. Người chủ mảnh vườn vừa hưu trí, anh dành thời gian còn lại của cuộc đời để chăm sóc và tìm nguồn vui trong cái thú điền viên nơi quê hương thứ hai mà anh đã sống kể từ khi anh ly hương sau ngày 30-4-75. Trong lúc dạo quanh, tôi chợt thấy một hình ảnh đập vào mắt tôi và gây cho tôi vô cùng ngạc nhiên, tôi không thể nào không chạy đến để nhìn cho tận mắt. Tôi gọi bà xả tôi đến và một số đông bạn bè cũng đến để cùng tôi ngắm nhìn chiếc xích lô, một hình ảnh gợi nhớ của Saigon